mà đừng bảo với tao là mày cặp với thằng đấy đó nghen. - Con Vân sốt sắng. - Nó ... xấu, nó hay đánh người, có từng... giết chết người yêu mình rồi đấy.
Một tiếng sét rơi xuống đầu nó. Đôi mắt nó mở to nhìn Vân. Không tin vào tai mình.
- Đừng có tỏ thái độ như thế. Tao khuyên mày tránh xa thằng này ra. Hình như bệnh hoạn từ bé. Hồi năm lớp 8, hắn yêu một hot girl, xinh lắm, bao nhiêu anh chết. Thế mà... không hiểu sao lại đi theo thằng này. Vùa xấu vừa kiêu. Rồi một hôm, hình như thằng Tùng nhìn thấy con bé ... kiss một thằng khác. Chắc là... ức quá mới lôi con bé ra thung lũng Vàng và...
- Làm gì? - Nó hỏi, gần như thét lên.
- Giết nó. - Con Vân trả lời đầy lạnh lùng, sự ghê tởm hòa cùng nỗi tiếc nuối cho cô bạn xấu xố kia tràn ngập trong câu nói vừa rồi.
- Cái... cái gì??? - Nó vẫn ngơ ngách, nước mắt bất chợt tràn ra như mưa... nó ngồi sụp xuống đất, trời đất quay cuồng. Nếu không có Vân và Huyền đỡ... nó đã ngất đi... Mà ngất đi thì sao nhỉ? Ngất đi. Khi tỉnh dậy, nó sẽ coi những lời Vân nói là một cơn ác mộng. Không? Không có thật đâu? Không có thật phải không?
"Nơi tôi đã gây ra những việc không thể tha thứ được." Phải rồi. Hắn đã nói như thế với nó... thung lũng... có phải cái thung lũng lần trước hắn đưa nó đến hay không?
Nó không thể hiểu nổi tình cảm mà nó dành cho hắn. Có lúc nó muốn phát điên, phát điên vì yêu hắn, nó muốn sở hữu hắn. Nhưng có lúc, nó ghê tởm hắn, nó kinh sợ hắn, nó hận hắn. Thì ra, cái ranh giới giữa yêu và hận lại mong manh như vậy.

- Cô sao thế? - Nó giật mình nhìn lên, chàng trai đứng đó, cầm chai nước khoáng lành lạnh và dí vào cái má hồng hồng xinh xinh của nó. Chàng trai của nó... từng giết người. Nó tự dưng có cái cảm giác buồn nôn trong cổ họng. Cảm thấy tên kia là một kẻ đang khinh bỉ.
- Tránh xa tôi ra. - Nó nhấn mạnh từng từ một.
- Tại sao cơ chứ? Có chuyện gì vậy? - Hắn sốt sắng hỏi nó...
- Đừng lại gần tôi. Anh là một kẻ bẩn thỉu. - Nó nhìn hắn, đôi mắt vô cảm, nhìn sâu vào nỗi lo lắng bất an trong đôi mắt hắn. Nhưng... nó không tìm thấy ánh sáng của tình yêu. Hắn đứng đấy, bàn tay nắm chặt, kìm nén sự tức giận. Tay hắn đỏ dần lên, có cảm giác như nếu hắn bỏ tay ra, một nắm đấm sẽ được tung ra... và nó chính là nạn nhân.
Đấy! Không thể, không thể thay đổi.

Bỗng nhiên nó thấy buồn cười, cười vì những chuyện cổ tích vô lí. Một chàng trai lạnh lùng và vô cảm, một chàng trai cáu bẳn và vô tình lại có thể bị cảm hóa bởi một con bé ngốc nghếch và dễ thương.. Có thể mấy câu truyện đó không hề vô lí... mà chỉ là, nó không phải là nhân vật chính, nó không phải là một cô bé ngốc nghếch, nó không thể cảm hóa... Luôn luôn là như vậy.
Nó vẫn cứ thế, nhìn hắn, hờ hững và lạnh lùng. Đôi mắt hắn đo đỏ như thể sắp khóc vậy, nó biết hắn đau đớn, và chính nó cũng vậy. Chẳng bao giờ chúng ta muốn làm người mình yêu đau khổ, nhưng tình yêu cũng có giới hạn của tình yêu.
Hắn nhìn nó, cười nhạt một cái, rồi xách cặp bước ra khỏi lớp, không cần hỏi nó lí do, không cần giải thích, không cần bất cứ thứ gì.
- Này! Tao thấy mày hơi... - Con Vân lại gần bạn, khẽ vỗ về.
- Không. Không sao. - Nó lắc đầu, thì ra đôi mắt nó đã đầy nước, trái tim như bị ai đó bóp chặt, không thể thở được.
Những tiết học còn lại nặng nề trôi qua...
Trong lòng nó là những rối loạn, nó sợ... sợ tất cả mọi thứ.
Từ bé... nó đã luôn hưởng niềm hạnh phúc...
Nhưng sống 18 năm rồi mới biết, hóa ra mình chỉ là một nàng công chúa bé nhỏ đáng thương.

....

- Mình tên Tùng, bạn tên gì? - Cậu bé cười vui vẻ, cái má hồng hồng lên yêu tệ.
- Nhi. - Con bé cũng cười tít mắt.
Nắng vui vẻ đùa giỡn trên mái tóc của cậu bé và cô bé, những đứa trẻ ngây thơ. Nắng vẫn vàng và lá vẫn xanh... dù thời gian có đi qua, nhưng hình như chỉ có con người là thay đổi. Tình yêu thay đổi, hình dáng thay đổi, tính tình thay đổi.
- Lớn lên mình sẽ lấy cậu làm vợ nhé. - Cậu bé rì rầm vào tai con bé, khuôn mặt hai đứa đỏ lên. Tình yêu của trẻ con.
...

- Này! Thằng Tùng vào viện rồi đấy!- Thằng Hoàng hốt hoảng chạy vào lớp báo tin, cả lớp nhốn nháo cả lên, đôi tai nó như ù đi.
- Bà... đi thăm nó không? - Con Huyền hỏi nó.
- Không. - Nó trả lời thẳng thừng.
Thế nhưng, hình như đôi chân không nghe lời nó. Nó vẫn đến bệnh viện G. Phòng bệnh đầy một màu trắng, hắn nằm trên giường, khuôn mặt thật đẹp, màu trắng bao trùm hắn làm cho nó có cảm giác hắn là một thiên thần. Đôi mắt hắn khép lại, đầu hắn quấn băng... vết máu đỏ vẫn loang trên nền trắng. Mái tóc đen của hắn rũ xuống, bơ phờ và mệt mỏi. Tay hắn đầy kim tiêm, ống truyền, mọi thứ...
Bỗng dưng, nó lại khóc. Khóc vì nó sợ. Sợ hắn sẽ ra đi mãi mãi, sợ nó không có cơ hội nào nói với hắn rằng nó yêu hắn đến mức nào. Khóc vì hối hận. Tại sao nó lại nói thẳng vào mặt hắn như thế. Nó dập tắt bao nhiêu là niềm vui của hắn, hi vọng của hắn. Hắn muốn được thay đổi. Khóc vì đau đớn. Đau lắm... hàng vạn mũi tên như đâm vào trái tim mỏng manh của nó...
Tại sao hắn không mở mắt ra? Tại sao hắn chưa tỉnh dậy? Hắn đã chìm trong hôn mê 3 ngày nay rồi? Tại sao? Tại sao? Tại sao hắn không nhìn nó, tại sao hắn không khẽ lau nước mắt cho nó?
Hắn của nó. - Một kẻ ngang tàng, hống hách nhưng có những lúc dịu dàng và tình cảm. Hắn không giống như những lời người khác nói. Hắn đẹp trai chỉ khi hắn cười...
Nó đã không tin hắn. Nó chưa hề hỏi hắn, chưa hề hỏi về cái chết của cô ấy..
Một lỗ hổng lớn trong lòng nó, quặn đau nhưng không thể lấp đầy.

- Em yêu anh. - Nó nói, đặt lại bó hoa layơn bên giường bệnh và bước ra khỏi căn phòng ấy.
...
"Mày có biết vì sao mà thằng Tùng vào viện thế không?"- Nó gọi điện hỏi cái Vân.
" À! Hôm qua, sau khi cãi nhau với mày. Uhm... nó đi một mình vào bar Night nên... hội thằng Tú đánh. Vì đang chán nản, hắn cũng không hề đánh lại, kết quả là bị choảng cả cái chai Ken vào đầu." - Vân nói, sụt sùi.
" Ôi! Đm." Nó tức giận, không làm chủ được lời nói của mình. " Bây giờ tao và mày đến bar Night"
" làm... làm gì? " Vân hoảng sợ.
" Trả thù." Nó nhấn mạnh.
" Nhưng mà, chúng nó đông như thế, sao trả thù được." Vân gần như thét vào tai nó.
" Bọn mình là con gái, sô lô thì sao chúng nó thẳng nổi tao."
" Uhm... thế mày qua đón tao nhé"
"Ok"
Chiếc mui trần đỏ bóng loáng của nó lao đi trong đêm, chiếc váy trắng nửa kín nửa hở làm biết bao nhiêu thằng con trai nhìn nó, không khỏi thèm thuồng. Cổ của chiếc váy xẻ sâu xuống, để lồ lộ cái bờ ngực trắng trẻo, tà của cái váy xẻ dọc, cái chân thon dài của nó phơi ra đầy kiêu hãnh.

- Các em dùng gì?- Anh bồn bàn hỏi nó và Vân.
- Cho em chai Ken.
Nó không ngần ngại mà đưa mắt tìm quay bar, bar này quá lớn và quá đông để nó nhận ra... Và dường như, ánh mắt của biết bao gã đang ném về phía nó.
- Anh ơi! Cho em hỏi nè. - Nó túm một thằng và hỏi.
- Sao thế em? - Hắn ta nhìn nó, rồi nhìn xuống ngực nó. Lộ liễu, không dấu giếm.
- Anh có biết anh Tú ở đâu không anh? - Nó chớp đôi mắt đẹp.
- Anh ấy đằng kia kìa. - Hắn ta thở dài và chỉ cho nó một anh chàng cao to và đẹp trai, tóc anh ta màu vàng, đôi mắt lạnh lùng nhưng cử chỉ có vẻ khiếm nhã..
Nó vội vàng dắt tay bạn, đến gần thằng bé.
- Anh là anh Tú? - Nó rướn mày, hất hàm.
Anh ta nhìn nó, cười cười... ánh nhìn lộ liễu như mấy gã kia.
- Phải. Sao? Đĩ à? - Hắn hất hàm.
- Không. Tôi có chuyện muốn hỏi anh.
- Chuyện gì?
- Anh đánh anh Tùng đúng không? - Nó không vòng vo, nói thẳng.
- Ôi! Đm. Người yêu thằng Tùng hả em? - Hắn ta cười sằng sặc.
- Không. Nhưng tôi muốn sử lí anh. - Nó gằn giọng, từng lời từng chữ hết sức rõ ràng.
Tiếng gã trai cười to. Cả bọn đàn em phía sau hắn cũng cười. Man rợ.
- Tôi không đùa đâu. - Nó nói, giọng lạnh lùng. Giờ phút này đây, nỗi hận thù đã biến một nàng công chúa xinh đẹp đáng yêu như nó... trở nên thật đáng sợ.
- Được rồi, cô em muốn cả hội lao vào hay là như thế nào? - Hắn ta nói, hất hàm.
- Tôi chỉ có một mình, vì thế tôi chấp nhận sô lô thôi. - Nó tiến về phía trước, đầu ngẩng cao kiêu hãnh.
- Ok.
Hắn ngoắc tay gọi một tên đàn em nhỏ thó và gầy guộc, trông cái bộ dạng của tên này có gì gọi là "đầu gấu" được. Nó tức giận. Hắn ta đang coi thường nó. Nó tiến lại gần thằng kia, một cú trỏ giáng xuống gáy. Không quá mạnh. Nhưng thằng kia ngã xuống, bất tỉnh. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đứa con gái này.
- Lên tiếp đi. Vứt thằng kia đi nữa, yếu quá. - Hắn vẫn cười cười.
Một thằng đầu trọc bước lên, hắn không thèm mặc cả áo, trên mình săm trổ hình khỏa thân của đàn bà, cơ bắp hắn cuồn cuộn. Nó không đếm x**, đỡ cú đấm của thằng kia, né mình nện vào bụng hắn. Nó đá không nhiều sức, nhưng chiếc giày cao gót hiệu NA của nó làm thằng này tê tái. Song, thằng kia vẫn đứng dậy, dùng hết sức bình sinh vào vào nó.
- Yasshhh...
Nó đấm thẳng vào mặt hắn. Thủ pháp của nó nhanh lẹ.
- Về bú mẹ đi con. - Nó dẫm vào tay thằng đầu trọc, lên tiếng chọc tức.
Một đám xông lên rồi lại lùi về với những vết thương đầy máu... kẻ ngất người còn...
...
- Chẳng ra cái thể thống gì cả. Chúng mày để 1 đứa con gái hoành hành như thế này còn gì là hội Thất Long nữa. - Thằng Tú mắt trừng trừng nhìn đám đàn em rồi quay sang nó.
Dưới ánh đèn mờ mờ, hắn cảm thấy giật mình trước vẻ đẹp của nó. Nó không mặn mà, nhưng nó rắn rỏi, nó rất có cá tính, kể cả chiếc váy trên người nó có sexy đến đâu thì người ta vẫn cảm thấy nó là một đứa con gái đáng kiêu hãnh.
" Ặc... mày đang nghĩ gì vậy? Thôi.... giải quyết trận này cho nhanh nào."
- Chúng nó không đánh được cô, thì tôi xin thử. - Hắn nói một cách lịch sự nhưng đôi mắt vẫn ngạo đời.
- Được thôi. - Nó gật đầu không ngán ngẩm. Nhưng, Vân, kẻ đứng cạnh nó nãy giờ lại cảm thấy run sợ, hình như vừa nãy, thằng tóc vàng kia đã bẻ tay nó... và bây giờ không biết nó sẽ ra sao.
Hắn ta vung chân, nó nhanh nhẹn né tránh, thủ pháp của nó thật là đáng khâm phục!
Nhưng... hỡi ôi... Hắn ta- kẻ đứng đầu bang Thất Long, người người run sợ... Quả thực, lúc đấu với tên này, nó không nghĩ là nó sẽ thắng...
- Á... - Nó khẽ kêu lên, nhăn mặt vì cánh tay phải đang vung lên.
- Sao thế? - Hắn ta hỏi nó... đỡ lấy cánh tay nó. Nó lập tức nảy ra một ý.
- Đau.. đau...
- Gãy tay à? - Hắn ta cầm tay nó nắn nắn... cảnh tượ